Bản tình ca tháng 6

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Như Nguyệt
Giới thiệu: Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
Ngày cuối cùng ở Đà Nẵng, Viên lang thang khắp các con phố dài trong trung tâm. Cô nhởn nhơ đi dạo, ngắm nghía, chụp hình và xuýt xoa với những điều thú vị mà cô nhìn thấy, nghe thấy, cảm nhận được bằng chính trái tim hồn hậu.
Đêm cuối cùng. Thành phố vẫn ngập trong thiên đường ánh sáng. Viên lại tự mình ra cầu Quay. Cô đứng lặng thật lâu nơi hành lang hẹp giữa cầu, nhìn dòng sông Hàn lững lờ trôi. Những ngôi nhà cao tầng, những quán ăn, góc phố đều lung linh đến rợn ngợp. Viên bình thản đi bộ hết cây cầu dài, đi bộ dọc con đường ôm lấy bờ sông Hàn, miên man nghĩ đến Minh và cuộc gặp gỡ tình cờ giữa họ. Viên chỉ mong Minh sẽ bình yên với kí ức cũ. Rồi anh sẽ lại tìm thấy tình yêu mới, tìm lại được những rộn ràng, xôn xao của trái tim son trẻ. Viên cũng thế. Tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ là nó chưa đúng người hoặc chưa đúng thời điểm mà thôi, phải không Minh?
...
Thị trấn bé nhỏ đón Viên với tiết trời âm u, mờ đục báo hiệu những cơn mưa dai dẳng. Viên ghét mưa nhưng phải thừa nhận rằng nhờ những cơn mưa mà thị trấn của cô trở nên êm đềm và mang cái nét đẹp trầm tư như những tình khúc kinh điển. Viên ít nghe nhạc Trịnh, Viên càng không nghe Ngô Thụy Miên. Nhưng ngày còn mài quần ở giảng đường, một lần tình cờ, Viên nghe những ca từ khắc khoải vang lên từ giọng hát trầm ấm của chính người cô yêu:
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây