Huấn Cao, người nổi tiếng viết chữ đẹp là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án tử hình. Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng chí của ông. Sở nguyện của viên quản ngục là xin được chữ viết của Huấn Cao. Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng khi hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước khi ông bị xử chém. Trong đêm cho chữ, ông Huấn Cao tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quản ngục và thầy thơ lại thì khúm núm đứng bên cạnh. Sau khi cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho “thiện lương” trong sáng. Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao một cách kính cẩn “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.
Vua Trần Duệ Tông đem quân lên đường, gặp gió bão nổi lên. Để giúp vua, Bích Châu nguyện hy sinh thân mình.
Đến triều Thánh Tông trị vì, ngoài biên thùy có giặc ngoại xâm. Bích Châu báo mộng cho vua biết. Nhà vua làm theo và tránh được tai họa. Vua ghi nhớ công ơn của bà và lập đền thờ để nhân dân đời đời tưởng nhớ.
Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
Hồi ký "Nhớ nghĩ chiều hôm" (viết xong năm 1973) của Giáo sư Đào Duy Anh là những dòng hồi ức chân thực, sâu sắc về hành trình từ một nhà giáo yêu nước trở thành nhà hoạt động chính trị (Tổng bí thư Đảng Tân Việt) và sau đó là nhà học giả uyên bác. Tác phẩm phác họa bối cảnh lịch sử, quá trình tự thức tỉnh tư tưởng, gặp gỡ Phan Bội Châu, và những trăn trở, đóng góp cho văn hóa, khoa học dân tộc
"Nhiệt đới buồn" (Tristes Tropiques - 1955) của Claude Lévi-Strauss là tác phẩm kinh điển pha trộn giữa hồi ký, du ký và khảo cứu dân tộc học. Tác giả ghi lại hành trình nghiên cứu các bộ tộc tại Brazil, đồng thời suy ngẫm về sự tàn phá của văn minh phương Tây đối với các nền văn hóa bản địa, thể hiện nỗi buồn về sự biến mất của sự đa dạng văn hóa.