Giới thiệu:
Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
Nắng ở cái thành phố này cũng thật lạ. Hanh vàng. Rộn rã. Viên thích đón ánh nắng của ngày mới bước sang nên từ sớm, cô mang theo mũ rộng vành, váy hoa, bước nhẹ trên con đường rộng, rẽ ra biển và đi bộ dọc những bờ cát dài mềm mịn. Viên cầm mũ trên tay, xoay xoay trong lòng bàn tay và cứ thế thong thả ngắm biển vào buổi sáng yên bình. Khi cái nắng gay gắt ập đến, Viên quay người, đi về phía đường chính. Bên kia đường có rất nhiều quán café. Viên không định ngồi trong quán café cũ nữa. Cô gọi taxi và yêu cầu anh tài xế còn khá trẻ chở mình ra chợ gần nhất. Viên không hẳn cần mua gì, chỉ là thói quen khi đi tới đâu Viên cũng muốn ghé qua chợ một chút.
Trở về khách sạn với lỉnh kỉnh trái cây và đồ ăn vặt, chị lễ tân khác tên Linh có nước da ngăm đen mỉm cười nhìn Viên và trao Viên chìa khóa phòng kèm theo lời trêu ghẹo:
- Anh hàng xóm phòng kế bên có qua làm phiền em không?
- Ơ dạ không! Viên lắc đầu mỉm cười rồi cho chị lễ tân vài trái ổi giống Đài Loan, bước từng bước ung dung về phòng.
Cô kéo tấm rèm ra, đón ánh nắng ban trưa ùa vào phòng cho bớt đi cái bức bối ẩm thấp. Và như phản xạ, Viên ló đầu ra ban công, nhìn sang ban công bên cạnh. Trống không. Ai lại đi ra ban công vào buổi trưa bao giờ nhỉ? Viên mỉm cười. Có khi người ấy lại ra ngoài cũng nên. Nhưng tại sao Viên lại quan tâm đến người ấy như thế? Vì lẽ gì? Biết đâu người ấy cũng như Viên, chạy trốn những cơn mưa tháng 6 thì sao?
Viên ngồi lên giường, thong thả nhai ổi và check mail. Đến khi đôi mắt díp lại, Viên thả mình xuống tấm ga màu trắng tinh khôi, ngủ giấc thật tròn...
Chiều tối, Viên gọi taxi chở mình ra cầu quay Sông Hàn. Đã từng được nghe kể và biết về cây cầu này qua sách báo, internet nên cảm giác khi Viên đặt chân lên nó thật thiêng liêng và hồ hởi. Viên mỉm cười dịu dàng, tay vịn lan can cầu và nhìn xuống lòng sông lấp lánh nước. Cây cầu thật đẹp, thật tráng lệ. Đúng như cái tên thành phố ánh sáng hoa lệ mà mọi người dùng để gọi, cầu quay Sông Hàn nổi bật giữa màn đêm mang cái huyền ảo, tinh tế không gì tả được. Càng thích thú hơn khi nhìn gần, lại có thêm những cây cầu bắc song song. Viên lấy điện thoại, xoay người các hướng và hoan hỉ chụp để giữ làm kỷ niệm. Cô bắt đầu yêu thành phố có những cây cầu bắc qua sông Hàn này. Thích thật! Viên lẩm nhẩm rồi đi bộ dọc mép cầu, ngắm thành phố với những ánh đèn lấp lánh bằng đôi mắt trong veo. Vì đi một mình, nên Viên không có ý định đợi đến đêm để được xem cầu quay. Cô nán lại nơi giữa cầu sông Hàn, nhìn qua hướng cầu Rồng chờ đợi. 9h30', Cầu Rồng bắt đầu phun nước rồi phun lửa theo một quỹ đạo định sẵn, Vì mãi ngắm nên Viên không kịp đếm bao nhiêu lần thì cầu sẽ phun nước rồi mới phun lửa. Viên thích thú ngắm nhìn. Xung quanh, xe cộ đông nghẹt, người người nô nức ngắm cầu Rồng với những rộn rã, lao xao. Cảm giác lúc này thật thoải mái. Viên bắt đầu thấy rằng chuyến đi này thật sự ý nghĩa. Nó mang đến những điều tươi mới, như nắng buổi sáng, mưa đầu mùa hay mối tình đầu tươi đẹp. Và tất nhiên cảm giác lúc đầu sẽ đọng mãi, không dễ phai nhạt, tình yêu cô dành cho thành phố này cũng vậy.