Giới thiệu:
Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
Viên ngước đôi mắt tròn vìn nhìn anh, khẽ cười:
- Lần đầu tiên nhìn thấy anh đứng nơi lan can, em cũng nghĩ anh đang chạy trốn những nỗi đau!
Đến lượt Minh nhìn Viên. Ánh mắt anh u buồn khiến Viên chột dạ.
- Em chạy trốn điều gì thế viên bi?
- Em trốn những cơn mưa.
- Anh không chạy trốn. Anh tìm về!
....
Viên không ngủ được. Cô trằn trọc xoay người qua lại và cuối cùng quyết định bật dậy, ra ban công. Gió lộng mát rượi. Viên vuốt những lọn tóc lòa xòa rối tung vì gió, nhìn ra phía biển xa khơi. Thành phố này lưu giữ quá nhiều kỉ niệm của Minh. Không hiểu sao Viên cứ bị ám ảnh bởi câu chuyện Minh kể. Nó làm cô nhớ câu chuyện của chính mình. Khi người ta hai mươi, người ta có thể yêu bằng tất cả sinh lực nhưng cũng chính điều ấy là một vết thương sâu hoắm, quằn quãi trong tâm hồn. Nó đủ sâu để cứa thật đau, đủ mạnh để dằn vặt và đủ nhiều để luôn phải nhớ dù là không muốn nhớ.
Người con gái của Minh sinh ra và lớn lên bên dòng sông Hàn thơ mộng. Cô gái với nước da trắng như tuyết, tóc đen như mun và đôi mắt buồn như dòng sông gợn sóng ấy khiến Minh yêu từ cái nhìn đầu tiên. Họ gặp nhau, yêu nhau và dằn vặt nhau cũng ở chính dòng sông Hàn này. Tuổi 20 hoa mộng của Minh và mối tình đầu của anh kết thúc cũng chính cái thời khắc cầu sông Hàn quay khi cô gái với đôi mắt buồn thẳm sâu ấy thốt lên « mình chia tay nha anh! ». Trái tim Minh chết từ lúc ấy. Anh không bỏ trốn thành phố này vì nỗi đau quá sâu. Anh cũng không lãng tránh dòng sông của một thời yêu đầu này. Anh vẫn đến, vẫn quay lại, như nhắc mình về một tình yêu chân thành không vượt qua được áp lực gia đình và thắng được tiền tài, địa vị.
Viên nghĩ đến mối tình đầu của cô. Khi cô 20 tuổi với trái tim thanh tân loạn nhịp vì anh bạn cùng lớp đại học. Nếu Minh và cô gái ấy gắn liền với những kỉ niệm ở thành phố ánh sáng này thì cô và người ấy lại tìm thấy nhau giữa cơn mưa định mệnh. Tình yêu của họ đã trải qua những ngày mưa, đi qua những ngày nắng và cuối cùng cái thị trấn êm đềm tiếng mưa, dịu dàng nắng ấm lại là nơi khắc cốt ghi tâm nỗi đau cô mất người yêu. Ở một thế giới khác, người ấy thế nào? tình yêu dành cho Viên có còn vô tận? Vì thế Viên ghét mưa, ghét những ngày tháng 6 ướt nhòe gợi đến những mất mát chia ly. Ba năm đã trôi qua, nhịp nhàng, rất khẽ. Chưa bao giờ nó nhanh như một cơn gió hay tiếng của trái sầu riêng rụng sau hè. Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu.