Cuộc gặp gỡ tình cờ

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Higuchi Ichiyo
Giới thiệu: Cuộc gặp gỡ tình cờ kể lại đoạn sau khi từ biệt cha mẹ, Ô-sê-ki (Oseki) quay về nhà, nàng đã có một cuộc gặp gỡ tình cờ, cuộc gặp gỡ này đã giúp nàng thấu hiểu cuộc sống của mình và những người chung quanh.
Nói rồi Ô-sê-ki gần như tuột xuống xe, nhìn chằm chằm vào mặt anh ta. Người phu xe thở hắt, cúi dẫu ra vẻ xấu hổ.

– Cô là Ô-sê-ki nhà Sai-tô? Thật xấu hổ khi để cô nhìn thấy tôi thế này. Tôi không có mắt sau lưng nên không nhìn ra cô. Nhưng lẽ ra tôi phải nhận ra cô qua giọng nói chứ nhỉ. Dúng là tôi thành một thằng đàn ông ngu muội mất rồi.

Ô-sê-ki nhìn người phu xe từ đầu đến chân:

- Không, không, cả em nếu gặp anh lúc đi trên dường chắc cũng không nhận ra. Mới đây thôi em cũng dâu nghĩ anh là người quen lâu ngày không gặp, cứ nghĩ đơn thuần là người kéo xe xa lạ. Hãy tha lỗi cho em khi không nhận ra anh. Anh làm công việc này từ lúc nào? Anh không làm việc quá sức đó chứ? Em nghe nói cô anh đã đóng của hiệu thuốc lá ở Ô-ga-qua-ma-chi (Ogawamachi) và về quê nhưng em đi lấy chồng, cũng lu bu nhiều việc này nọ nên không có thời gian hỏi thăm hay thư từ gì. Anh bây giờ ở đâu? Vợ anh khoẻ chứ? Anh có con rồi chứ? Bây giờ cứ mỗi con tân đi thăm mấy nhà máy thuốc lá, có cửa hiệu tên Nô-tô-da (Notoya) ở như hiệu thuốc lá lúc xưa nên lúc nào em cũng tự nhiên dùng chân và nghĩ, ôi, lúc nhỏ, anh Rô-ku (Roku) nhà Ku-sa-ka (Kousaka) sống ở đó, chúng mình thường hay ghé lại sau giờ học hoặc lúc đến trường, quấn lá, nghịch chơi. Em luôn tự hỏi không biết giờ này anh đang ở đâu, làm gì? Người hiền lành như anh không biết sẽ ra sao trước cuộc sống khắc nghiệt. Mỗi lần về nhà cha mẹ, em cũng hay hỏi thăm nhưng xa.

Sa-ru-ga-ku-chu (Sarugakuchou) cũng đã năm năm, ngay từ đầu cũng không rõ tin nên suốt bấy lâu, em chẳng biết tin gì về anh. Hôm nay được gặp anh sao mà mùng quá không biết.

Ô-sê-ki quên hết thân phận mình, trò chuyện cùng người phu xe. Ku-sa-ka Rô-ku-nô-su-kê (Rokunosuke) lấy khăn lau mồ hội đang nhỏ giọt, nói:

– Thật xấu hổ vì tôi lại ra nông nỗi này. Bây giờ nhà của không có, chỗ ngủ thì thuê đỡ tầng hai của nhà trọ Mu-ra-ta (Murata) rẻ tiền ở A-sa-ku-sa (Asakusa). Có hôm thì như hôm nay, kéo xe đến tận khuya. Có hôm chán kéo xe thì nằm lăn lóc cả ngày, phó mặc thời gian như làn khói mờ. Cô không thay đổi gì cả, trông thật đẹp.

Hôm nghe tin cô di lấy chồng, tôi đã tự hỏi như trong mơ không biết có còn được gặp mặt cô không, không biết đến lúc chết có được nói chuyện với cô nữa không? Lâu nay tôi đã chẳng thiết sống, coi rẻ sinh mạng mình nhưng đúng là số phận, nếu không sống tôi đã không được gặp cô và nói chuyện thế này. Ôi, cô còn nhớ tôi là Rô-ku-nô-su-kê nhà Ku-sa-ka, quả thật hạnh phúc. Cám ơn cô.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây