Giới thiệu:
Vua Trần Duệ Tông đem quân lên đường, gặp gió bão nổi lên. Để giúp vua, Bích Châu nguyện hy sinh thân mình.
Đến triều Thánh Tông trị vì, ngoài biên thùy có giặc ngoại xâm. Bích Châu báo mộng cho vua biết. Nhà vua làm theo và tránh được tai họa. Vua ghi nhớ công ơn của bà và lập đền thờ để nhân dân đời đời tưởng nhớ.
Quảng Lợi vương dập gươm xuống bàn nói:
- Quả nhân ít đức, dùng người không xứng đáng lũ các người a dua để cho y làm rối loạn kỉ cương, mang tiếng với trần gian; tội ác của y không khác gì tứ hung và ngũ cẩu, thực đáng sợ vậy! Nay phải phanh thây để làm răn cho hạng người tham bạo”.
Khi ấy Côn thừa tướng đứng lên tâu:
- Đức xấu của Giao đô đốc tung khắp cả trên trần gian và dưới âm ti, nếu chỉ dùng hình pháp trị y, chưa đủ làm cho mọi người hả dạ. Nay không gì hơn là, viết thư trả lời, rồi sai tướng đi bắt để làm tội một cách công khai, cho tỏ rõ hiến chương” của chúng ta rất nghiêm ngặt.
Quảng Lợi vương cho là phải, liền hạ lệnh cho Ngạc tổng binh, Miết tòng sự đem vài nghìn lính mặc áo giáp, đội mũ trụ đi tróc nã Giao đô đốc. Lại sai Lí hàn lâm thảo thu, Long các thần sửa lại, Quy đốc bưu sung chức giang sứ mang thư ra đầu bãi biển. Vua sai học sĩ Lương Thế Vinh nhặt lấy xem. Đó là một lá thư viết vào lụa, mở ra đọc, thấy thư viết: