Giới thiệu:
Vua Trần Duệ Tông đem quân lên đường, gặp gió bão nổi lên. Để giúp vua, Bích Châu nguyện hy sinh thân mình.
Đến triều Thánh Tông trị vì, ngoài biên thùy có giặc ngoại xâm. Bích Châu báo mộng cho vua biết. Nhà vua làm theo và tránh được tai họa. Vua ghi nhớ công ơn của bà và lập đền thờ để nhân dân đời đời tưởng nhớ.
- Trận gió ấy lạ thay! Tiếng ào ào, sắc ảm đạm, chắc là một thủ gió gian tà!
Vua hỏi:
- Là nghĩa thế nào?
Nàng tâu:
- [..] Xin nhà vua cấp tốc chỉnh bị sáu quân" để đối phó.
Nàng nói chưa dứt lời, quả nhiên gió bão nổi lên, sóng biển gào thét. Nhà vua hạ lệnh thả neo để lánh trận gió mạnh. Cuối canh ba bỗng có một người nanh to râu xóm, diện mạo hung tợn, đầu đội mũ lưu tinh, mình mặc áo gấm vậy, bước dài, cúi đầu, nghiêng mình, lắc lư đi thẳng đến trước mặt vua thi lễ. Vua hỏi:
- Ngươi là ai? Đêm khuya tới đây chắc có điều gì muốn nói?
Người ấy thưa: