Đoạn trích nói về nhân vật Kiên, một anh bộ đội bước ra từ cuộc chiến với những chấn thương tâm hồn nặng nề, sau thành nhà văn, để lại một đống bản thảo "rối bời" khiến nhân vật "tôi" - người kể chuyện - phải suy tư không dứt. Phần đầu, người kể chuyện ở ngôi thứ ba kể về trạng thái luôn sống với kí ức chiến tranh của nhân vật Kiên - dòng kí ức đã thôi thúc anh cầm bút để ghi chép lại tất cả trải nghiệm của một đoạn đời đặc biệt. Sang đến phần hai, người kể chuyện ở ngôi thứ nhất xưng "tôi", kể về những ấn tượng, cảm xúc và suy tư của mình khi đối diện với “núi bản thảo” bộn bề mà Kiên bỏ lại. Đó là ấn tượng, cảm xúc và suy tư về nhân vật Kiên, về quyền được nhớ lại, về niềm hạnh phúc đang chờ đợi những ai muốn đi ngược thời gian để sống trọn vẹn với những gì đã xảy ra trong quá khứ, về chiến tranh, về ý thức bảo vệ phẩm giá ở mỗi người trong hoàn cảnh thử thách khốc liệt,...
"Muối của rừng" kể về câu chuyện của ông Diểu, một người đàn ông già sống ở ngoại ô thành phố. Mỗi ngày, ông đi săn và bắn hạ các loài thú rừng để kiếm sống. Trong quá trình săn bắt, ông gặp khỉ bố và khỉ mẹ cùng con. Khỉ bố bị thương nặng và khỉ mẹ cứu khỉ bố. Sự việc này khiến ông Diểu nhận ra sự thông minh và tình yêu gia đình của các loài thú rừng. Từ đó, ông quyết định không săn bắt thêm nữa và trở thành người bảo vệ thiên nhiên.
Cuộc gặp gỡ tình cờ kể lại đoạn sau khi từ biệt cha mẹ, Ô-sê-ki (Oseki) quay về nhà, nàng đã có một cuộc gặp gỡ tình cờ, cuộc gặp gỡ này đã giúp nàng thấu hiểu cuộc sống của mình và những người chung quanh.
Trên đỉnh non Tản kể về một làng nghề thợ mộc sống gần núi Tản Viên, nơi mỗi 5-10 năm, thần thánh non Tản - còn gọi là Sơn thần, Sơn Tinh - sẽ xuống sơn một lần, tìm kiếm thợ mộc, thợ đá tài năng nhất để trùng tu lại đền thờ ở đỉnh núi.
Câu chuyện là hành trình của một nhóm thợ mộc được chọn đi trùng tu và thăm thú thế giới thần tiên, nhưng họ không được phép tiết lộ điều gì họ thấy, nếu không sẽ bị phạt bằng cái chết đau đớn.
Truyện xoay quanh cuộc sống đơn điệu, tẻ nhạt của người dân phố huyện nghèo và tâm trạng thao thức đợi tàu của hai chị em.
Liên và An được mẹ giao trong coi cái cửa hiệu tạp hóa nhỏ ở một Phố huyện nghèo. Ngày nào cũng vậy, theo lời mẹ dặn cứ chiều buông là hai chị em lại đóng cửa hàng rồi ngồi trên chiếc chõng ngắm nhìn Phố huyện vào đêm. Tuy đã buồn ngủ ríu cả mắt nhưng hai chị em vẫn còn cố thức để được ngắm chuyến tàu cuối cùng trong ngày chạy qua rồi mới đi ngủ. Trước cảnh chiều tà và Phố huyện lúc về đêm Liên cảm thấy nơi đây buồn, ảo não. Liên thấy những đứa trẻ con đi nhặt nhạnh những đồ thừa xung quanh. Hai đứa trẻ là cuộc sống tàn lụi của chị Tí, bác Siêu, bác Xẩm. Cuộc sống của họ chỉ là sự cầm chừng, quẩn quanh bế tắc nhưng họ vẫn khao khát được ngắm chuyến tàu chạy qua phố huyện.
Chuyến tàu ấy đi qua mang theo những âm thanh và ánh sáng. Gợi lên trong nhân vật Liên những ngày ở Hà Nội và những khát vọng về một cuộc sống tươi đẹp hơn. Khi chuyến tàu đã qua, hai chị em Liên đi vào giấc ngủ yên tĩnh và đẩy bóng tối nơi Phố huyện.
Truyện kể về lão Hạc, là một người nông dân nghèo, sống cô độc, chỉ có con chó Vàng làm bạn. Con trai lão vì nghèo ko lấy được vợ, đã phẫn chí bỏ làng đi làm ăn xa. Lão Hạc ở nhà làm thuê để kiếm sống và chờ ngày con trai về.
Sau một trận ốm, lão không còn sức đi làm thuê nữa. Lão bán con chó Vàng, mang hết số tiền dành dụm được và cả mảnh vườn gửi ông Giáo trông coi hộ. Một hôm lão xin Binh Tư ít bả chó, sau đó Lão Hạc bỗng nhiên chết - một cái chết thật dữ dội. Cả làng không ai hiểu vì sao lão chết, chỉ có Binh Tư và ông Giáo hiểu lão ăn bả chó để tự tử.