Giới thiệu:
Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
- Chúng mình mãi hạnh phúc thế này nhé anh? Em thì thầm.
- Ừ, mãi mãi. Tôi trả lời.
Nhưng qua hết tuần trăng mật, gọi là trăng mật chứ chúng tôi không đi đâu cả vì tôi bận trở lại trường để công tác ngay sau đám cưới, thì những sóng gió đã bắt đầu nổi lên triền miên trong cuộc hôn nhân vốn đã không bình yên từ lúc yêu nhau. Tôi say mê công việc, ngoài đi dạy, tôi còn tập tành viết lách, lúc rảnh rỗi một chút thì làm những việc linh tinh trong nhà, có khi đi nhậu một tí với bạn bè chứ trốn luôn thì cũng kì.
Em có lẽ thấy hình như tôi đang bỏ rơi em nên hay giận hờn, toàn là giận hờn vô cớ. Tôi không thể cắt nghĩa nổi nhiều pha giận hờn độc đáo của em nhưng bắt đầu mệt mỏi. Tình hình lại trở về bản chất của nó vốn có chứ không như ảo tưởng của tôi rằng sau hôn nhân, mọi thứ sẽ thay đổi. Hai người hoàn toàn không có chút kinh nghiệm gì về cuộc sống gia đình, mà có lẽ cặp đôi nào cũng vậy thôi. Tôi dỗ dành em được một lúc thì đâu lại vào đấy. Một ngày em giận hờn cả chục lần thì ai chịu cho nổi. Thế là tôi nổi điên, không ngọt ngào nữa mà bắt đầu la mắng.
- Em vừa phải thôi, quá quắt lắm. Tôi đã hi sinh hết mọi thứ để xây dựng hạnh phúc, em còn đòi gì hơn nữa?
- Tôi mới mệt mỏi đấy, biết vậy ngày xưa không níu kéo anh làm gì.
- Tôi làm gì sai?
- Tôi không biết. Anh tự xem lại.
Thật lòng tôi không biết mình đã làm gì sai? Có chăng là tôi ít có thời gian chăm sóc em, tất cả vì cuộc sống hai người thôi. Tôi bực mình bỏ đi uống rượu. Tôi buồn vì em không thấy được những cố gắng của tôi. Những ám ảnh giận hờn lúc còn đang yêu giờ đang quay lại và thậm chí quá quắt hơn cả trăm lần. Mỗi lần cãi vã em lại đòi về nhà mẹ, mà nhà mẹ em thì cách cả trăm cây số, ban đêm làm gì có xe mà về. Tôi lo em sẽ làm chuyện ngốc nghếch nên đóng chặt các cửa không cho ra. Không ngờ, còn một lối cửa sổ chỉ đóng chốt, không có ổ khóa nên nhân lúc tôi sơ ý, em nhảy ra ngoài mà đi. Khi giật mình tỉnh giấc, tôi hoảng hồn chạy đi tìm kiếm. Rất may, em không xin được xe quá giang nên vẫn đứng lơ ngơ ngoài đường.