Giới thiệu:
Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
Ban đêm mà xin xe đi đường núi hàng trăm cây số với người lạ, chỉ có em mới nghĩ ra cái trò ấy. Mặc dù rất tức giận nhưng tôi phải xuống nước xin lỗi, dỗ dành mãi cả mấy tiếng đồng hồ em mới chịu vào ngủ. Lần đó tôi cạch đến vài tuần không dám la mắng em. Em giận thì cứ nói ngọt, xin lỗi, tìm mọi cách để em qua cơn cho rồi. Kỳ lạ là khi hết giận, em lại tỏ ra rất yêu chồng, quan tâm chồng và cực kỳ nồng nhiệt trên giường. Thái độ thay đổi cực kỳ nhanh chóng từ giận ghê gớm đến yêu say mê. Tôi đau đầu với vụ này, chưa bao giờ trong đời tôi gặp kiểu tính cách như vậy. Hay phụ nữ khi mới có chồng ai cũng vậy? Tôi không biết nữa.
Và sau đó lại là một cuộc giận hờn mới, lần này tôi cũng chẳng biết nguyên nhân. Em cũng nhảy cửa sổ đi, tôi mặc kệ, mệt mỏi quá rồi, em thích đi đâu thì đi. Tôi nhấc điện thoại gọi về cho mẹ em.
- A lô, má hả? Chắc tụi con không sống được với nhau đâu má ơi.
- Sao vậy? Có chuyện gì thế?
- Hai đứa hoàn toàn không hợp nhau. Cô ấy cứ giận hờn hoài con mệt mỏi quá.
- Tính nó còn trẻ con lắm, con ráng chiều nó một chút.
- Nhảy cửa sổ đi rồi. Nói xong, tôi tắt máy.
Mẹ em có lẽ hoảng hốt khi nghe vậy nên gọi điện cho em, khuyên em đủ điều. Cuối cùng, em lặng lẽ vào nhà cũng bằng đường cửa sổ, rón rén lên giường và ngủ. Tôi tủm tỉm cười, cố không cho em nghe nhưng cuối cùng cũng bị lộ. Em véo vào lưng tôi một cái và nói:
- Ai bảo anh lạnh lùng với em, không quan tâm em chi?
Tôi không chịu nổi cười to hơn và bị ăn thêm mấy cái đấm nữa. Trời đất! Thì ra là vậy? Con người cần được quan tâm, vợ càng cần được quan tâm và cô vợ trẻ con thì cần phải quan tâm hơn nữa. Tôi rút ra được một chân lý quá hay.