Và chúng tôi luôn cố gắng đi trên sợi dây mỏng manh, căng thẳng để duy trì tình trạng hôn nhân không bị đổ vỡ, dù đã nhiều lần, tờ đơn ly hôn hiện hữu trong lòng bàn tay. Tôi vẫn không quên cái thói hờ hững, vì tính tôi như vậy, say mê cái gì là bỏ hết những thứ khác.
Tôi mê viết thơ, làm văn nên bỏ quên em. Em thì không quên giận hờn và làm hư hỏng nhiều thứ vì thói lơ đễnh và tính hậu đậu của mình, trong đó có cái điện thoại rất xịn tôi tặng em làm quà làm tôi điên tiết. Tôi tính từ lúc yêu nhau đến giờ em làm rơi của tôi một chiếc điện thoại, nhúng nước một chiếc và giờ là đập bể mặt cảm ứng một chiếc nữa. Tôi đâu có dám nặng lời với em, chỉ nói nhẹ nhàng mà em cũng xụ cái mặt xuống và thế là tôi nổi điên, lao đến...
Tôi mặc kệ, em mặc kệ, cả hai đều không thay đổi, hoặc sẽ dần dần thay đổi nhưng chắc chắn một điều là không bao giờ ly hôn vì chúng tôi đã có một cô bé xinh xinh rất là nhí nhố, đáng yêu.
Tôi thầm hi vọng em một ngày nào sẽ lớn. Và chắc em cũng hy vọng một ngày nào đó, tôi sẽ quan tâm em nhiều hơn.
---- Hết ----