Bản tình ca tháng 6

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Như Nguyệt
Giới thiệu: Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
THÀNH PHỐ CỦA NHỮNG CUỘC GẶP GỠ
Đà Nẵng hiện ra vào một trưa nắng chang chang. Viên xốc lại chiếc ba lô nặng trịch trên vai, oằn người vì mỏi và đưa tay quệt những giọt mồ hôi rịn trên trán. Những sợi tóc mai bết mồ hôi cứ trĩu lấy nhau và bết dính dán chặt lấy trán Viên khiến cô khó chịu, chốc chốc lại gạt sang một bên. Tại sao chỉ cách một giờ bay mà thời tiết lại khác nhau đến vậy? Viên chun mũi như thói quen khi chưa thông hiểu điều gì rồi ngước đôi mắt được che bởi chiếc kính mát màu nâu lên bầu trời cao vợi. Kìa những đám mây trắng bồng bềnh, kìa nền trời xanh trong. Đã từng, thị trấn của Viên cũng tinh khôi mây trời biêng biếc như thế khi mùa mưa chưa chạm ngõ, khi tháng 6 chưa réo rắt bước qua. Vì ghét những cơn mưa, vì ghét tháng 6 ướt nhòe nên Viên ra đây.
Khách sạn Viên ở nằm trên con đường trung tâm hướng ra Biển. Đà Nẵng thật đẹp. Thành phố này đón Viên bằng cái rộng lượng, hào sảng của mảnh đất miền trung nắng gió. Ngay từ khi đặt chân xuống mảnh đất này Viên đã có cảm tình. Nhỏ nhẹ và dịu dàng, Viên mỉm cười thật tươi với chị lễ tân khi mong muốn được ở một căn phòng có cái lan can lộng gió hoặc cửa sổ nhìn ra phía biển. Chị lễ tân tên Mai có đôi mắt tròn mỉm cười nhìn Viên và đáp ứng ngay yêu cầu của Viên mà không chút cằn nhằn hay khó chịu.
Viên hoan hỉ đặt ba lô xuống nền nhà, lôi quần áo từ ba lô ra. Lưỡng lự, cô lại phía chiếc tủ gỗ màu nâu láng bóng mở toang hai cánh cửa ra. Thở phào. Đó là thói quen của Viên. Viên luôn bị ám ảnh bởi những cánh cửa tủ cất giấu những điều đáng sợ. Cô móc áo rồi treo vào tủ, dọn dẹp những vật dụng lặt vặt mang theo ngay ngắn rồi mỉm cười, bước vào tolet. Viên thích thú khi cái tolet thật sạch và rộng rãi kèm theo cái bồn tắm màu trắng hình oval trông đáng yêu. Chà! Thích thật.
Không quên điều quan trọng, cô bước ra phía cửa, mở toang tấm rèm cửa màu tím oải hương với những bông hoa li ti và nhìn ra phía biển. Con đường rộng lớn thanh sạch ôm lấy bờ cát vàng ươm và biển xanh bất tận. Viên thích lắm. Mặc kệ ánh nắng gay gắt của buổi trưa chiếu vào mặt, cô ngắm nhìn mây trời xanh biếc, biển trong veo bằng sự háo hức. Không uổng công cô đã xin nghỉ phép một tuần để đi du lịch.
Sau một giấc ngủ trưa kéo dài đến chiều để lấy lại sức, Viên đi tắm, khoác vào người chiếc váy xanh mềm mại, đeo túi xách và thư thả đi dạo. Con đường rộng lớn với những hàng cây xanh mát mang đến cái yên bình lạ lùng. Trong một thoáng, Viên thấy lòng mình mềm nhũn ra. Viên đi dọc bờ biển, mắt nhìn ra phía biển mênh mông. Cảm giác đến lạ lùng. Sẽ thế nào nếu Viên xa nơi này, xa thành phố này? Mới đến thôi nhưng lại thân quen quá đỗi.
 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây