Bản tình ca tháng 6

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Như Nguyệt
Giới thiệu: Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
11h đêm, khi đã đi hết một vòng cầu và nhìn ngắm những cây cầu xung quanh, Viên bắt đầu thấy mệt. Cô gọi taxi chở mình về khách sạn. Cả buổi trưa say ngủ mà trong bụng chỉ toàn ổi, đến chiều Viên lại không có cảm giác đói nên chỉ ăn nhẹ chút bánh quế rồi mong đến tối đi dạo nên lúc này cô thật sự thấy đói. Cơn đói kéo đến âm ỉ khiến Viên co thắt bụng. Viên có tật xấu là đói quá hay no quá cô đều bị đầy bụng. Về đến cửa khách sạn, Viên nhanh nhẹn tính tiền taxi rồi ôm cái bụng đau lạch bạch đẩy cửa kính vào. Chỉ kịp gật đầu chào chị lễ tân một cái rồi phi thẳng lên cầu thang. Thật là khổ thân. Viên lẩm bẩm trong mệt mỏi. Cô chạm phải hàng xóm của mình. Anh ta nhìn Viên ái ngại khi khuôn mặt Viên tái đi và tay ôm bụng với cái lưng gập xuống thê thảm. Viên mặc kệ ánh mắt kì lạ ấy, cô lom khom mở cửa và kiệt sức gục xuống nền gạch sáng loáng. Tiếng chìa khóa rơi lẻng xẻng phá tan im lặng. Trong cơn đau, cô nghe tiếng bước chân lướt qua mình khẽ dừng lại, như kiểu hụt chân một nhịp, anh ta ngoái lại nhìn Viên không giấu nổi bất ngờ rồi lập tức bước nhanh đến, mở tung cánh cửa phòng Viên, đỡ Viên dậy và kéo Viên vào, ấn Viên ngồi xuống mép giường. Ánh mắt không lạnh buốt như hôm qua nữa mà thay vào đó là tia nhìn đầy cảm thông:
- Bị đau bụng à?
- Ừ! Viên ái ngại trả lời nhưng rồi cơn đau thắt ập đến khiến cô ôm bụng cố gắng kiềm cơn đau để không phải rên rĩ.
- Đau lắm hả? - Ánh mắt ấy lại dồn dập những ái ngại.
Viên không trả lời, cô chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ trong góc phòng dưới cái tivi, rồi gục xuống tấm nệm trắng với cơn đau tột độ. Anh ta nhanh ý hiểu ra, tiến lại góc bàn, thấy một bịch thuốc đủ thể loại nên lấy chai nước gần đó, rót ra ly rồi mang đến, khẽ lay vai Viên:
- Này! Thuốc đây, uống đi!
Viên cố gắng ngồi nhổm dậy, đón lấy li nước và xé viên siligaz bỏ vào miệng, uống nước rồi trao cho hàng xóm cầm, nằm nhoài xuống nệm.
- Cảm ơn anh nha!
- Không có gì! Không phải bị đau cái ấy à? Vừa nói tay anh ta vừa chỉ vào tolet. Viên bật cười sặc, và vì như thế, cô càng đau hơn. Viên nhăn nhó ôm bụng. Anh chàng như hiểu chuyện, mỉm cười.
- Có đỡ hơn không? Cũng thủ sẳn thuốc ghê nhỉ. Vừa nói anh ta vừa đi cất ly nước, rồi khoanh tay nhìn Viên lắc đầu:
- Bị đau bao tử sao?
- Không! Đầy bụng. Viên thều thào.
- À! Ăn no quá chứ gì!
- Nhịn ăn từ trưa tới giờ! Viên chun miệng, lấy tay ôm bụng. Cơn đau đã có dấu hiệu giảm bớt. Viên ngước nhìn hàng xóm bằng đôi mắt dò hỏi. Cô không hề thấy ngại ngùng khi mình nằm mà người ta đứng. Vì Viên đang bị đau. Viên cho phép mình không cần giữ lịch sự- giờ này mà anh còn đi đâu?
 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây