Giới thiệu:
Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
Chiều. Một buổi chiều miền sơn cước trầm lắng và sâu thẳm như bao chiều khác cứ nhè nhẹ trôi theo những áng mây bên sườn núi. Những tiếng chim rừng từ nơi đâu vọng lại nghe da diết biết bao.
Chúng tôi, những giáo viên trẻ tuổi từ dưới xuôi lên nhận công tác nơi miền thâm sơn cùng cốc của tỉnh nhà. Và mỗi khi bóng chiều đổ sụp thì cũng là lúc có một nỗi niềm tha thiết nào đó dâng lên trong trái tim của những lồng ngực trẻ. Cô đơn, nhớ nhà và trống vắng. Đó là những cảm giác mà tôi có thể cảm nhận được. Và trong bóng chiều chập choạng ấy, một thanh niên đèo một cô gái trẻ từ dưới xuôi, ngược bao đèo dốc, hướng về miền sơn cước thẳm sâu. Đó là anh Lâm, một đồng nghiệp, có vợ ở dưới xuôi nên tuần nào anh cũng về thăm ngày Chủ nhật rồi chạy lên. Hôm nay, anh không đi một mình mà có thêm một cô bé xinh xinh, rất trẻ đi theo sau nữa. Tôi không biết là ai nhưng nghe anh em nói là giáo viên trẻ mới về trường. Lòng tôi khấp khởi mừng thầm vì lâu rồi chưa có một bóng giai nhân nào bén mảng đến đây. Những cô giáo trẻ trong trường thì đều có gia đình hoặc người yêu ở dưới xuôi hết rồi. Tôi âm thầm hi vọng và cầu cho cô bé chưa có người yêu.
Đêm ấy, trường tôi tổ chức văn nghệ theo từng tổ chuyên môn để chào mừng 20/10. Tôi là người nổi bật nhất trong buổi diễn đó với tài ca hát, diễn kịch hài hước và biểu diễn thời trang ... Cuối cùng, tổ tôi được ban giám khảo chấm giải nhất với số điểm gần như tuyệt đối. Vai hài do tôi tự tìm hiểu rồi tự đóng với một cô giáo viên trong tổ làm mọi người cười đau cả bụng và thế là tôi vô tình lọt vào tầm chú ý của em.
Giả sử em lên muộn hơn hoặc sớm hơn thì chắc không có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng ta. Đúng không em?