7 ngày hạnh phúc

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Bùi Hữu Phúc
Giới thiệu: Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
- Em lên đây có đi chơi đâu chưa?
- Dạ chưa.
- Sao vậy? Không có ai làm hướng dẫn viên hả? Vậy anh tình nguyện nghe? Tôi lại trêu.
Em cười, không nói nhưng gật đầu. Thế là chúng tôi hẹn nhau ở quán Gió Lộng. Buổi hẹn đầu tiên của tình yêu.
Tôi gần như diễn thuyết suốt buổi hẹn hò. Em lặng im làm thính giả và cười khuyến khích. Tất nhiên là tôi cũng kịp biết em tên Mây, là chị hai trong nhà có ba chị em gái. Nghe chị hai là tôi khoái rồi, tôi nghĩ em này sẽ đảm đang, tháo vát vì phải gánh trách nhiệm chị đầu mà.

Khi chúng tôi đi chơi về thì bị anh Phong chắn ngay đầu cổng kí túc và nói:
- Chú mi lanh quá nghe. Chú làm anh bị con bé cho leo cây chuối nè.
Tôi bật cười với cách dùng hình ảnh so sánh của anh. Câu nói này làm tôi nhớ hoài và cũng cười hoài một mình vì nó. Mắt anh Lâm thì ánh lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Anh nghe ở đâu không biết rằng tôi là một tay sát gái ghê lắm. Đúng là oan mà.

Rồi từ hôm đó, tôi liên tục vượt hơn trăm cây số về Tam Kỳ để săn đón nàng. Tôi yêu nồng nhiệt và theo đuổi nồng nhiệt nên cuối cùng nàng đã xiêu lòng. Thế là kết thúc tập một. Tập tán tỉnh.

Tập hai. Tập yêu đương bắt đầu. Tôi và em yêu nhau trong gần một năm rưỡi, ba, bốn lần chia tay rồi ba, bốn lần lại tìm đến. Khi yêu nhau và gần gũi nhau nhiều mới thấy hết những điểm yếu của nhau. Tôi thì có quá nhiều điểm yếu, ví dụ như ham chơi, món nào tôi cũng chơi, từ bài bạc, thuốc lá, rượu chè, bi a... Nhưng được cái món nào cũng đến mức độ rồi dừng, chỉ chơi giải trí cho khỏi nỗi buồn xa nhà thôi chứ không sa đà. Em thì hay giận hờn vô cớ. Nhiều lúc tôi chẳng biết mình sai cái gì mà em cũng giận cho được.

Mỗi lần em khám phá ra một tật xấu của tôi là em lại giận hờn, không khám phá ra cũng giận? Không rõ nguyên nhân! Cái em thất vọng nhất về tôi là sự hững hờ, lạnh nhạt. Có lẽ tôi hết yêu em? Còn cái tôi thất vọng nhất về em đó là tính thiếu can đảm trong cuộc sống. Em gần như dựa dẫm vào người khác chứ không đứng một mình được. Ở nhà thì dựa vào cha mẹ, ra đường thì dựa dẫm bạn bè, có người yêu thì dựa dẫm vào người yêu. 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây