7 ngày hạnh phúc

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Bùi Hữu Phúc
Giới thiệu: Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình đầu. Vì tôi yêu em và em yêu tôi. Và thế đấy tình đầu. Tôi gặp em trong một dịp cũng thật đặc biệt. Giả sử không có ngày hôm ấy, giờ ta có muốn thất vọng về nhau cũng không được. Đúng không em?
Ngoài ra, em còn rất cố chấp, khuyên không bao giờ chịu nghe. Tôi chạy đi xin việc cho em khắp nơi mà không chỗ nào em chịu nộp đơn. Có hôm, em còn bật khóc khi nghe tôi thông báo: “Em về đem đơn đi nộp chỗ đó rồi phỏng vấn đi làm.” Tôi tưởng là em xúc động khi có việc làm, hóa ra em khóc vì sợ hãi. Em sợ đi làm? Không hiểu nổi?
Mỗi lần chia tay là mỗi lần nước mắt em lại rơi lả tả trên khuôn mặt xinh xắn, nhu mì. Và cứ mỗi lần như vậy, tim tôi lại mềm như cọng bún. Em quá yếu đuối, quá mong manh trước cuộc sống. Nếu tôi buông tay, tôi sợ không biết em sẽ thế nào? Em ạ.

“Hãy cho tình yêu một cơ hội." Câu nói này của Uyên, bạn em, tôi nhớ mãi. Vâng! Em và tôi đã cho tình yêu của nhau một cơ hội. Và cơ hội đó chính là tập ba. Tập hôn nhân.

Sau một năm rưỡi yêu nhau. Chúng tôi kết lại tình cảm bằng một đám cưới. Em đẹp lộng lẫy trong ngày vui của mình. Đi bên cạnh em, tim tôi lại rung lên những nhịp điệu yêu thương. Tôi yêu em. Tôi biết. Thậm chí, tôi yêu em rất nhiều nhưng những cãi vã, giận hờn vu vơ làm cả hai mệt mỏi. Khi trong ngày cưới, ai cũng nở nụ cười mãn nguyện và rạng ngời thì tình yêu bỗng chốc trở lại nguyên vẹn và lung linh. Chúng tôi trao nhau ánh nhìn hạnh phúc, trao nhau ly rượu giao bôi nồng nàn và trao nhau cả cuộc đời.

Sau ngày cưới, tôi đưa vợ lên khu tập thể, sang lại quán tạp hóa của anh Lâm, người anh họ vừa chuyển công tác về xuôi. Tôi hoàn toàn đổi khác, xa rời những cuộc chơi của những người độc thân, bỏ rượu, bỏ thuốc lá, bỏ luôn cả những trò chơi khác để dành thời gian vun đắp cho gia đình. Tôi lạ lẫm đến nỗi những người bạn thân thiết dần dần xa cách và cô lập tôi. Niềm vui duy nhất lúc này của tôi là mỗi lúc lên lớp về được thấy cô vợ xinh xắn đang cặm cụi nấu bếp, mặt đầy mồ hôi, đôi má phúng phính hồng đáng yêu. Khi dùng cơm tôi mới phát hiện em đúng là đầu bếp cực kỳ ... nghiệp dư?

Chúng tôi có được bảy ngày hạnh phúc đúng nghĩa. Đôi uyên ương quấn quýt lấy nhau, trao nhau những nụ hôn cháy bỏng, trao nhau những phút giây làm tình thật tuyệt vời. Dù đó không phải lần đầu tiên nhưng cái cách em luôn e ấp, xấu hổ như buổi đầu làm tôi say đắm.
 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây