Bản tình ca tháng 6

Chuyên mục: TRUYỆN
Tác giả: Như Nguyệt
Giới thiệu: Tuyển tập truyện ngắn: Bản tình ca tháng 6
... Ba năm đã trôi qua, Viên vẫn chưa học được cách để quên đi một người. Tận sâu trong đáy tim, Viên vẫn bị những cơn mưa níu giữ như níu giữ những yêu thương dù đã vỡ tan từ rất lâu...
Ánh đèn đường hắt sáng in bóng Viên chậm rãi lê bước trên hành lang rộng và thoáng. Xe cộ xuôi ngược. Viên nhớ đến lời chị lễ tân nói với mình lúc nhận phòng:
- Em đi du lịch một mình sao?
- Dạ! Viên cười chúm chím.
- Biết đâu khi về lại lưu luyến không muốn về! Chị lễ tân nheo mắt.
- Lưu luyến gì hả chị?
Đáp lại Viên là ánh nhìn tinh nghịch và nụ cười tỏa nắng. Biết đâu chị ấy nói đúng thật. Viên mỉm cười gạt đi.
Đi bộ được một quãng dài, Viên qua đường, vào quán café đối diện, có những dải đèn màu xanh sáng lấp lánh đầy mê hoặc. Cô chọn cái bàn hướng ra biển và gọi một ca cao sữa nóng. Viên nghĩ đến thị trấn của cô. Nơi ấy chắc đang mưa. Mưa cả ngày, suốt đêm. Mưa như hờn dỗi. Ghét mưa nhưng xa thị trấn với những kỉ niệm êm đềm ấy khiến Viên nhớ quay quắt. Ánh mắt Viên mông lung. Hôm nay Viên dành thời gian để đi dạo, ngắm biển, café. Như vậy là đủ.
Đến khi mệt, Viên tính tiền, đi bộ chậm rãi trở về khách sạn. Trước khi đến đây, Viên đã tìm hiểu kĩ lưỡng mọi thứ ở thành phố xinh đẹp này. Cô sẽ dành toàn bộ thời gian để thư giãn, nghỉ ngơi, đi dạo và tham quan các cây cầu nổi tiếng của Đà Nẵng cũng như tận hưởng cái nắng ươm vàng trước khi trở về với những cơn mưa.
Bóng Viên in dưới hành lang nhỏ bé. Bóng một ai đó cao lớn với những bước đi khoan thai, chậm rãi. Viên quay người. Nhưng không bận tâm lắm, cô tiếp tục bước về phía trước. Viên không có cảm giác lo sợ khi ai đó lặng lẽ theo sau mình. Có lẽ câu chuyện kể của bạn bè, đồng nghiệp về sự an toàn, yên bình nơi thành phố này khiến Viên không có cảm giác bất an hay phải đề phòng. Khi trở về đến cổng khách sạn, Viên quay lại sau lưng như phản xạ. Lạ lùng. Chiếc bóng ấy vẫn theo sau Viên. Không một nụ cười, không biểu lộ một cảm xúc. Viên chui mũi. Chiếc bóng lướt qua Viên, tới quầy lễ tân và nói gì đó rồi thấy chị lễ tân trao cho cái chìa khóa, gã trai mặc chiếc áo full tay dài màu trắng ấy lên cầu thang, thật chậm rãi.
Viên đứng lặng. Cô nhìn theo cho đến khi người ấy lên hết những bậc thang, mỉm cười. May là cô chưa nghĩ rằng đó là một kẻ xấu. Nếu là kẻ xấu sẽ không lên phòng trước Viên. Hẳn là cái bóng ấy cũng ở khách sạn này, trước hoặc sau khi Viên tới. Khi Viên về đến phòng, việc đầu tiên đó là ra cửa, kéo tung tấm rèm và bước ra hành lang gió lộng. Mát mẻ và sảng khoái biết bao. Thật kỳ lạ. Chiếc bóng chậm rãi theo cô cả một đoạn đường dài ấy đang đứng dựa vào lan can bên cạnh. Ánh mắt dõi ra những con sóng xa mù, tư lự. Viên đưa tay vuốt vào nếp những lọn tóc lòa xòa, không thôi nhìn sang bên cạnh. Người ấy mang cái cô độc đến u uất. Viên lặng người nghĩ đến việc hẳn là anh ta đang chạy trốn những nỗi đau, đang trốn tránh những nỗi buồn hay tổn thương nào đó như nhân vật trong những truyện ngắn lãng mạn Viên từng đọc. Cô chun mũi. Trở vào phòng và kéo tấm rèm cửa màu oải hương lại. Đắm mình trong bồn tắm oval với nước ấm thơm mùi chanh và mật ong trước khi đi ngủ.
 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây